VĂN HOÁ
GIÁO DỤC
MÔI TRƯỜNG-KỸ THUẬT
Bánh nguội
Let's count to 100
Hiểm hoạ ô nhiễm trong nhà
Bài dịch 3 - Một du khách Mỹ bị giết trong vụ tấn công ở Beijing
Ngũ Uẩn trong Đạo Phật
Tớ lãnh đạo chứ không... làm thay...!
Thở trên cạn và thở khi bơi
Số lượt truy cập
4425050
Số người đang xem
46


VĂN HOÁ > TaLaWho? - Ta là Tao! > Lẩm & Lẩn >


Tặng các chị Tổng đài 1080




Nói chung hắn không thích thơ. Cứ thấy hầu hết sên sến. Chưa đọc đã biết sẽ gặp gỡ, chia ly, nhớ nhung, mây trời, gió biển … chán phèo. Nhưng cũng không phải tất cả là vất đi, nếu chịu khó tìm cũng thấy đôi bài, đôi khổ duyệt được. Không hiểu sao hắn chỉ thích những gì lập dị mà dân dã, trí tuệ mà phiêu phiêu, say đấy mà tỉnh đấy ... như những gì tìm thấy trong bài thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh dưới đây: 
 

Lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông

Nguyến Thế Hoàng Linh


Tôi hỏi một không tám không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
Chị tổng đài giọng nhu mì
À nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều
Hình như là bạn đang yêu?
Không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hình như là bạn đang điên?
Vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han
...
Xong xuôi hết bốn chín ngàn.


Tại sao thích?

Thế này: Ai chả biết dịch vụ Giải đáp thông tin 1080 cung cấp các thông tin về thời tiết, đường đi, địa chỉ, về giá vàng, đô la … Thế nên câu thơ:
 
“Tôi hỏi một không tám không”

chẳng có gì lạ. Và giả như, câu thứ nhất cho sẵn, mở và cần câu nối để làm tiếp thì chắc người bình thường sẽ cho ra các câu nối làng nhàng kiểu:
 
“Tôi hỏi một không tám không
Nàng váy đỏ ấy có chồng hay chưa?”
hoặc:
 
“Tôi hỏi một không tám không
Chị ơi, năm tới nằm không có buồn?”


Nhưng Nguyễn Thế Hoàng Linh, một thiên tài như cậu tự nhận trong cuốn "Chuyện của một thiên tài" của cậu thì không thể sản xuất ra các câu thơ bình dân, thế nên:

“Tôi hỏi một không tám không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?”

Hê hê! Câu thứ hai là một câu rất quái. Quái là vì Nguyễn Thế Hoàng Linh đã biến cái nỗi nhớ bình thường phi vật thể thành cái gì đó rất cụ thể, sờ được, mó được là "lông". Đã là lông thì có thể dài, ngắn, có thể cứng, mềm, có thể có màu ... Mà không biết màu gì nhỉ? Khoái chí, cậu bỗng muốn chia sẻ sự sáng tạo này với người khác. Nhưng với ai, không lẽ với bạn bè, thày giáo? Chả dại! Tốt nhất là đi hỏi 1080, nơi cậu nghĩ có thể cung cấp cho cậu “búa xua” thông tin mà lại "lành".

Thật thế, nếu được hỏi qua điện thoại một câu vớ vẩn, thần kinh như vậy … bạn mà không cáu giận, không điên lên rồi dập máy thì ... Nhưng với các cô gái ở 1080, luôn có thể tin tưởng rằng trong bất cứ trường hợp nào, bạn vẫn được trả lời ân cần, nhẹ nhàng, lịch sự, chu đáo. Vâng, 1080 số 126 xin nghe... Vâng, 1080 số 138 xin nghe... Vì vậy, người đi tìm màu lông của nỗi nhớ đã đến đúng chỗ cần đến: 

Chị tổng đài giọng nhu mì
À, nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều

Bạn là khách hàng, là thượng đế, bạn đã hỏi, thì dù hỏi vớ, hỏi vẩn, tôi vẫn trả lời. Việc của tôi là thế, tôi không nóng nảy. Nghe nói, rất nhiều người gọi đến 1080 chẳng để tìm giải đáp, mà chỉ muốn nghe giọng nói dịu dàng, nhẹ nhàng của các chị, các cô điện thoại viên ở đây. Thế nên, cậu hỏi về màu lông nỗi nhớ? Chả biết cậu là ai, muốn gì, tôi vẫn nhu mì đáp lại:

À, nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều

Nghe cái tiếng “À...” là biết chị tổng đài ngạc nhiên đấy, ngỡ ngàng đấy: "À” … Cũng lúng túng một tí, nhưng chỉ một tí thôi rồi hoá giải được ngay. Cậu muốn chơi khó? Đâu dễ! Cậu muốn vật thể hoá cái nỗi nhớ phi vật thể thành cái có lông cũng được, tôi sẵn sàng “tiếp chiêu” và tôi cho cái nỗi nhớ có lông của cậu thành cái thứ:  

“con cò, con vạc, con nông”
để cậu phải phân vân:
“ba con cùng béo vặt lông con nào”

Đấy “nhiều màu lắm, vặt đi vẫn nhiều”. “Vặt” là một từ chuyển trạng thái cực đắt, cực hóm của chị tổng đài. Từ cái có lông, cái để sờ, để mó, sang cái có lông chỉ để “vặt” là đã khác. Cậu hỏi “tục” nhưng tôi đáp “thanh”. Đúng là “kẻ cắp bà già gặp nhau”. Nhưng, chị tổng đài là người nhân hậu. Xuất chiêu rồi lại lo người khác bị tổn thương nên:  

“Hình như là bạn đang yêu?”

Tuyệt! Cậu quan tâm nỗi nhớ có lông màu gì a? Thì nhiều màu lắm, màu của lông Cò, lông Vạc, lông Nông. Cậu muốn vặt con nào, màu nào thì vặt, vặt mỏi tay vẫn còn … nhiều. Biết tay chị nha! Nhưng thôi, chị nghĩ là cậu đang yêu, nên chị biết cậu muốn gì khi bảo nỗi nhớ của cậu có lông. Thế là, như được gãi đúng chỗ ngứa, cậu em liền ỡm ờ:  

“Không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên”

Haha, thằng bé cười thầm trong bụng. Tự chị gợi chuyện yêu đương, chị rơi vào bẫy em rồi nha. Không, em không yêu, "em chỉ hỏi những điều hồn nhiên", hồn nhiên nỗi nhớ, hồn nhiên màu lông ... Hehe, màu lông hồn nhiên. Cậu em quái kiệt!

Màu lông hồn nhiên? Hay thật! Khi hồn nhiên, không phải bon chen thủ lợi, người ta sẽ nghĩ ra được nhiều chuyện làm cho cuộc sống nhẹ nhàng, vui vẻ, bay bổng... Mấy ai nghĩ được lông hồn nhiên màu gì. Híc!... Ơ... Màu lông ... hồn nhiên ... Nó dám hỏi về màu lông hồn nhiên? A, thằng "dê cỏn", thằng điên... Mình quan tâm nó "đang yêu?”, nó thì ỡm ờ về ... Đã thế chị bảo cho mà biết:

Hình như là bạn đang điên?

Đến đây, cậu em biết không thể "hồn nhiên" qua mặt được chị tổng đài, đành thú nhận:

Vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han

Đúng là quái kiệt gặp quái kiệt. Chỉ vài câu thôi mà người nọ đã cảm, đã phục người kia vì sự thấu hiểu tinh tế vượt khỏi ngôn từ. Thế nên chỉ từ “nỗi nhớ có lông màu gì?”, mà họ tiếp tục "hồn nhiên" với nhau dài dài để rồi:
...
Xong xuôi hết bốn chín ngàn

Không biết họ đã "buôn" những gì, chỉ đoán là khi "xong xuôi", họ đều đã biết được những điều muốn biết.

Bài thơ thật dị và phiêu về hai con người dị và phiêu. Có phải thế không?


Tạp chí Nhà quản lý, Số 57 - 3/2008



 
Bình luận
Ý kiến bạn đọc:
luckyscarface, 25/12/2008 15:13:08
cho chau' thuo^ng? cái này về blog of chau' so^' ra....ngày mai :D hè hè
Thứ sáu, ngày 25/5/2018
VIỆT NAM - Tổ quốc Tao
TaLaWho? - Ta là Tao!
Lẩm & Lẩn
Góc Bạn bè
Đãi chữ - Đãi sách
Thời đại @
DU LỊCH THIỀN
Sắc màu cuộc sống
Piphotography
Bánh nóng
Models - Mẫu
Food Photography
Brownies
Photoshop
Photo Collection
Technics - Tips
Lifestreet
Landscape
Portrait