VĂN HOÁ
GIÁO DỤC
MÔI TRƯỜNG-KỸ THUẬT
Bánh nguội
Con gì đây?
Lực nổi trong học bơi
Bài dịch 11 - Sản phẩm đích thực**
BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO
Obama & Rosa Park
12 Bí quyết thành công của Công ty Microsoft
Số lượt truy cập
4095950
Số người đang xem
78


VĂN HOÁ > Thời đại @ > Bản chất @ >


Tư duy "Bồ công anh"
Lẩm & Lẩn nhân đọc "Miễn phí" của Chirs Anderson:
 
Loài người là loài độc nhất vô nhị được lập trình để không phung phí sự sống. Đối với loài người, cái chết của một người nhiều khi là một thảm kịch khó chấp nhận đối với những người còn lại. Có thể là vì loài người đẻ ít, nuôi khó, lâu trưởng thành?

Và cũng không hiểu tại sao phần còn lại của thiên nhiên lại được lập trình để phung phí cuộc sống cho một cuộc sống tốt hơn.




Có thể bạn không tin nhưng bằng chứng là cá ngừ đại dương có thể đẻ 10 triệu trứng một lần mà chỉ có khoảng 10 con sống tới lúc trưởng thành. Và cây bồ công anh phát tán hằng hà vô sô hạt của nó mà chẳng cần nghĩ ngợi chỗ nào đất tốt chỗ nào đất xấu.

Cory Doctorow, nhà văn khoa học viễn tưởng cho rằng một hạt hay hầu hết các hạt mất đi không quan trọng bằng việc khi xuân về, mỗi kẻ hở trên mặt đất là bồ công anh. Bồ công anh thế hệ đi trước không muốn bao bọc bồ công anh thế hệ sau với hy vọng hậu duệ của nó tìm được nơi sinh trưởng tối ưu. Nó chỉ muốn chắc chắn rằng mỗi cơ hội đều được tận dụng.
 
Bạn chẳng thể sinh sản với "Tư duy Bồ công anh" nhưng sẽ rất tốt nếu bạn làm việc theo "Tư duy Bồ công anh". Bạn phải nỗ lực làm nhiều việc khác nhau để chắc chắn rằng mọi khả năng của bạn, mọi cơ hội đều được tận dụng.
 
Vì cuộc sống là hữu hạn, thứ mà bạn không được phép lãng phí chính là Thời gian. Không hành động là lãng phí. Hãy là Bồ công anh!
 
Truyền thuyết Bồ công anh
(Đọc đi nhưng rất sến đấy)

Ngày xưa, có một mảnh Đất yên bình yêu một bông Bồ Công Anh bé nhỏ. Nhưng Đất chưa bao giờ nói ra. Chỉ lặng lẽ, âm thầm chăm sóc và chờ đợi Bồ Công Anh lớn. Bạn của Đất là Gió thường ghé qua chơi. Bồ Công Anh từ đó mà quen biết Gió. Một hôm, Đất đau đớn phát hiện ra rằng: bông Bồ Công Anh bé nhỏ và Gió đã yêu nhau.

***

Bồ Công Anh vẫn thường bảo với Gió : "Em là Bồ Công Anh vì anh là Gió. Em sẽ theo anh đi đến cuối phương trời..." Gió nghe vậy đáp lại"thế thì Bồ Công Anh ơi, em phải hứa...ko bao giờ trách hờn anh..." Rồi Gió đưa bồ công anh bay đi. Bay đi xa... Xa mãi... Xa...mãi.... Bồ Công Anh lâng lâng trong niềm hạnh phúc. Bồ Công Anh nào có còn nhớ tới miền đất yên bình nơi cũ. Gió đã đưa Bồ Công Anh đi xa xa lắm rồi...

***

Bồ Công Anh chỉ nhớ có lần Đất buồn bã nói rằng: "Cậu ấy là Gió. Em đi theo hoài vậy được sao?" Bồ Công Anh :"Cuộc đời của em ko liên quan gì đến anh!!!" Đất cảm thấy đau đớn và mờ dần trong đêm mù sương... Một ngày kia.Bồ Công Anh thấy mình chới với. Khi tỉnh lại thì Gió đã đi đâu mất rồi. Chỉ cảm thấy hơi ấm và êm êm, dìu dịu. Chẳng biết tự khi nào Bồ Công Anh đã trở về chốn cũ. Ngẩn ngơ...

***

Ta ra đi mang theo bóng hình nơi cũ Em hãy tin rằng: anh yêu em... Em là em và anh là anh..."(*) Lời bài hát ngân nga. Gió ko vô tình. Nhưng Gió muôn đời vẫn là Gió.

Đất đã bao lần bắt gặp Bồ Công Anh hát bài này. Chỉ một mình bên nhà thờ cổ. Mắt Bồ Công Anh nhìn ra xa lắm... Có thể tìm gặp Gió ko Bồ Công Anh...? *** Chiều buông nắng. Hoàng hôn khuất xa chân trời... (**) Đất đến bên Bồ Công Anh. "Bé khóc đi!" Đất nói giản dị, cho Bồ Công Anh mượn đôi vai để ngả vào. Nhưng Bồ Công Anh ko khóc. Bồ Công Anh mơ thấy mình bay chơi vơi. Chơi vơi. Vô định. Trong cơn ngơ ngẩn đó, Bồ Công Anh nghe tiếng Đất thì thầm, chậm và đều: "Hãy nghe thật kĩ này bé nhé, vì anh ko có can đảm lặp lại đâu! Anh âm thầm như một dòng nước sâu, trong cuộc đời anh chỉ có hai lần bùng nổ mãnh liệt. Một là lúc em quay lưng bỏ đi để mặc anh trong đêm mù sương đó. Một là bây giờ, khi anh sắp sửa nói ra rằng: Bồ Công Anh bé nhỏ ơi, hãy ở lại với anh đi, anh hứa sẽ là một mảnh đất hiền cho mùa em tươi tốt..."

Mỗi sáng Bồ Công Anh thức dậy là một ngày mới an lành và hạnh phúc. Bồ Công Anh nhìn ra vườn nơi trước kia đã từng hẹn hò với Gió. Đất đang nâng niu, chăm sóc những luống cây bé tí mà Bồ Công Anh rất thích. Bồ Công Anh chợt mỉm cười...Hạnh phúc mà Bồ Công Anh hằng tìm kiếm không ở đâu xa mà chính là đây, là mỗi ngày được nhìn thấy Đất, là được nũng nịu trong vòng tay ấm áp của Đất... Hoa cỏ rung rinh như hòa cùng niềm hạnh phúc...
 
BẠN CÓ THẤY SẾN KHÔNG? 
 
 
 
 
Thứ hai, ngày 26/6/2017
VIỆT NAM - Tổ quốc Tao
TaLaWho? - Ta là Tao!
Thời đại @
Bản chất @
Quản lý @
Kỹ năng @
Ý tưởng @
Sức mạnh @
DU LỊCH THIỀN
Sắc màu cuộc sống
Piphotography
Bánh nóng
Models - Mẫu
Food Photography
Brownies
Photoshop
Photo Collection
Technics - Tips
Lifestreet
Landscape
Portrait