VĂN HOÁ
GIÁO DỤC
MÔI TRƯỜNG-KỸ THUẬT
Bánh nguội
6 chiếc mũ tư duy - Kỹ năng hội họp
Con người - Chúa tể
Nhật Bản: Pin nhiên liệu lên ngôi
Bóng nước là gì?
Hai ngày trước sinh nhật Anh Mày
Tuyên ngôn độc lập năm 1945
Số lượt truy cập
4234433
Số người đang xem
41


VĂN HOÁ > TaLaWho? - Ta là Tao! > Đãi chữ - Đãi sách >


Who are you in the furture?




Thu Huyền - Thành viên E-Bơi


Tương lai của bạn hay của ai?
Thành đạt hay thành tiền?

Hai câu hỏi thật thú vị làm Nó phải suy nghĩ mất nhiều thời gian sau khi từ lớp học anh văn trở về nhà. Topic “Money and success”! Tới giờ nếu để Nó nói tới thành đạt hay thành tiền thì quá khó bởi trong tay chẳng có gì. Tiền cũng không có mà sự thành cái gì gì đó thì lại càng không! Nhưng cái đích trong tương lai chắc chắn Nó phải bước tới nên cần phải xác định và suy nghĩ khi được hỏi.

Thầy giáo của Nó kể nhiều chuyện. Chuyện các học sinh du học của Việt Nam tại Mỹ, các nước châu Âu và các quốc gia khác nói tiếng Anh chủ yếu là học BBA (Barchelor Bussiness Administration). Trong khi đó những người trẻ tuổi ở những nước ấy lại học những ngành đó rất ít. Họ thường theo học các ngành rất lạ như: BRS (Barchelor Religious Studies), BWS (Barchelor Women Studies), Africa Studies, Prychocogy Studies, Vidio – audio Product, Produce film…Những câu hỏi được đặt ra. Phải chăng nước họ giầu hơn chúng ta nên không cần học về các ngành về kinh tế? Họ học những thứ đó để làm gì? Phải chăng họ sẽ kiếm được nhiều tiền từ việc nghiên cứu phụ nữ hay sẽ trở thành một nhà sản xuất phim lừng danh cỡ Steven Spielberg mặc dù ai cũng biết trong cả ngàn người, thậm chí cả triệu người mới có một người như ông?! Rõ ràng đó không phải là lý do. Lý do duy nhất là họ thích, đơn giản vậy thôi!

Tất cả đều ngồi nghe thầy thuyết trình bằng tiếng Anh, cũng đôi khi nói chuyện bằng tiếng Việt. Nhưng sau khi ra về, Nó hiểu một điều, từ khi Nó còn học PT đã được nghe câu ca: “Nhất Y, nhì Dược, tạm được Bách Khoa” hoặc là: “Nhất Kinh nhì Luật” từ những người thầy giáo của mình. Mỗi kỳ thi đại học xong, các tờ báo đều hỏi những công dân trẻ chuẩn bị đại diện cho một thế hệ, một bước nhảy mới của đất nước, rất nhiều người đã nói rằng: “Đó là do ba mẹ em chọn chứ em không chọn”. Nếu để nói ở những vùng nông thôn xa xôi như nơi Nó sống, thông tin hay mọi thứ khác đều thiếu thốn thì mỗi người đều nuôi một ước mơ từ nhỏ là sẽ trở thành cô/thầy giáo, bác sĩ, kỹ sư xây dựng…vv thì ở những nơi thành phố lại toàn là: “Học cái đó mai kia ra làm gì?! Cái đó khi ra trường không có màu gì đâu….”! Nếu nói rằng, học kinh tế để kiếm tiền làm giàu cho mình. Mà làm giàu cho mình chính là làm giàu cho đất nước. Điều đó thật tuyệt nhưng nó sẽ chẳng để làm gì khi không có sự thích thú hoặc không phải là sở trường của mình nhưng vẫn chọn vì mọi tiêu chuẩn của của xã hội vốn đã thế.

Sống với những gì mình có, học những gì mình thích có vẻ là cái gì đó quá xa xỉ và xa vời với nhiều người! Vì cái gì?! Câu trả lời của Nó chỉ có thể là: “Vì tâm lý đã đè nặng quá nhiều, quá sâu vào mỗi người, kể cả các bậc làm cha làm mẹ, những người có thể tác động vào thế hệ trẻ khi hướng nghiệp”. Nào là, phải học kinh tế thì có cơ hội trở thành giám đốc. Phải học những thứ trong những trường nổi tiếng mới có thể kiếm ra nhiều tiền trong tương lai. Thước đo sự thành công của con người chính là tiền! Cán cân của sự thành đạt trong xã hội là tiền.

Trong khi đó, ý nghĩa của những năm tháng thanh xuân là được làm những gì mình thích và khiến cuộc sống này vì ta mà tốt đẹp hơn. Và ai - những người đi trước sẽ là người nhận ra, ủng hộ, giúp đỡ những đứa trẻ mới bước vào cuộc sống như Nó lựa chọn những điều nó thích nhưng họ không thích?

Tương lai của bạn hay của ai?!
Thành đạt hay thành tiền?!

“Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho đến khi nhắm mắt xuôi tay khỏi phải ân hận cho những năm tháng đã sống hoài sống phí”! - Nikolai Ostrovsky.

... Và có bao nhiêu người dám từ bỏ những cái mình đang có vì không thích để theo đuổi niềm đam mê, ước mơ của mình?

... Có rất nhiều cánh cửa và rất nhiều con đường để ta bước nhưng cái quan trọng có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã hay không? Có đủ bản lĩnh để phân biệt được những cám dỗ xung quanh? Có bao giờ sợ rằng khi bắt đầu thì thời gian đã muộn với mình và không dám mơ ước tiếp bởi nghĩ rằng đó là những điều viển vông?


Nó cười một chút và nhớ tới một câu muốn hỏi ai đó: “Tại sao lại là “The Mind’s eye” chứ không phải là “The Mind’s eyes?”.
Hỏi chỉ để hỏi thế thôi bởi Nó đã tự biết phải trả lời như thế nào cho bản thân mình!

Chúc ngày tốt lành!


(Viết ngày 10/9/2006)
-----

Nó đã khóc bao nhiêu nước mắt bởi những đánh đổi, trả giá cho sự lựa chọn của bản thân... Và như bây giờ, nó cũng chưa biết con đường nào sẽ là con đường của thành công. Nhưng sau gần 3 năm khi viết những dòng ấy qua đi, nó biết mình đã dám từ bỏ để bước lại những bước đã sai! Từ bỏ một ví trí tốt (với nhiều người) được sắp đặt sẵn. Từ bỏ tương lai của một công việc (cũng với nhiều người) là "thượng lưu" để bước một con đường gồ ghề, một con đường không có ai hủng hộ... chỉ đơn giản bởi vì nó thích. Cuộc sống của nó có thể chẳng hề bằng ai nhưng nó luôn hạnh phúc với những gì mình đã làm được bởi con đường nó đi là của riêng nó chứ không phải của ai khác vẽ lên.

 



 
 
Bình luận
Thứ ba, ngày 21/11/2017
VIỆT NAM - Tổ quốc Tao
TaLaWho? - Ta là Tao!
Lẩm & Lẩn
Góc Bạn bè
Đãi chữ - Đãi sách
Thời đại @
DU LỊCH THIỀN
Sắc màu cuộc sống
Piphotography
Bánh nóng
Models - Mẫu
Food Photography
Brownies
Photoshop
Photo Collection
Technics - Tips
Lifestreet
Landscape
Portrait