VĂN HOÁ
GIÁO DỤC
MÔI TRƯỜNG-KỸ THUẬT
Bánh nguội
How to Swim Breaststroke by JimmyDShea
Viết tý nhân chuyện hổ thèm rau
Hỏi đáp về Môi trường (1)
Exercise 22 - Basic Information About Spending Money in Beijing
Dạy bơi ở bể Bắc Linh Đàm
Tự học bơi với E-Boi Mail
Số lượt truy cập
4095909
Số người đang xem
40


VĂN HOÁ > DU LỊCH THIỀN > Hồn quê >


Bạn biết gì về chó đá?
Lần thăm Việt phủ Thành Chương, thấy bác hoạ sĩ có bầy chó đá rất đẹp,  




bèn lần vào Google tìm hiểu, lôi về được ối chuyện hay:  

 

NGƯỜI BUÔN CHÓ ĐÁ

Ngôi nhà sàn nằm ẩn mình sau một dãy phố tráng lệ cuối đường Vĩnh Phúc, quận Ba Đình, Hà Nội. Bên bức tường đá ong nham nhở, dựng la liệt nào tượng, nào nghê đá, chó đá, cối đá đủ loại.

Lại thêm cánh cổng gỗ to tướng, nặng nề như cổng miếu, dán chi chít những tấm ảnh chân dung... những người đầu cạo trọc lốc, mắt đeo kính cận tròn xoe. Một trong những nhân vật trọc lốc, tròn xoe đó là họa sĩ Thành Chương. Còn Mạnh Đức, chủ nhân của ngôi nhà là em trai của Thành Chương, con trai nhà văn nổi tiếng Kim Lân, tác giả "Vợ nhặt" lừng lẫy một thời.

Trong khuôn viên ngôi nhà sàn không lấy gì làm rộng, ông Đức xếp ngổn ngang chum, vại, cối đá. Đấy cũng là một thú chơi kỳ lạ của họa sĩ Đức. "Tôi nghiệm ra rằng theo thời gian, những vật dụng của người nghèo hôm nay sẽ biến thành của người giàu trong tương lai. Nhất là những đồ làm bằng tay". Thế là chum sành được ông Đức khuân về từ khắp mọi miền, nhỏ chỉ như hũ gạo, lớn thì cao đến 1,5 mét!

"Đây vừa là một thú chơi vừa là nghề kiếm sống", ông Đức nói. Năm 1997, trong một phi vụ kinh doanh, ông mang vào Sài Gòn gần 500 pho tượng giả cổ, tính mở triển lãm rồi sau đó mở xưởng chế tác, kinh doanh. Tượng vào đến nơi, cái rụng đầu, cái gãy cẳng, đang cho người sửa chữa thì công an ập đến lập biên bản vì tội buôn đồ cổ. Nói rằng đây là hàng mới, không tin cứ chẻ ra mà xem. Công an không nghe, mời thanh tra văn hóa, thanh tra văn hóa nói đúng là đồ mới, họ vẫn không chịu.

Ông Đức bấy giờ mới thủng thẳng: "Nếu các ông không tin, thì chọn bất cứ mẫu tượng nào trong số này, tôi cam kết sẽ làm ngay 1.000 cái khác y như thế, nếu không giống, tôi đi tù. Nếu đúng, các ông phải mua". Bấy giờ mấy anh công an phường mới chịu thu quân.

Biếu sếp bằng... chó đá!

Lây cái "máu chó đá" của cha là nhà văn Kim Lân, cả hai anh em Thành Chương, Mạnh Đức đều "say chó đá". Nhà cụ Kim Lân ở xóm Hạ Hồi góc đường Quang Trung - Trần Hưng Đạo không rộng, nhưng cũng lừng lững mấy con chó đá giữ nhà. "Phủ Thành Chương" của họa sĩ Thành Chương trên Sóc Sơn nổi tiếng một phần cũng vì ở đó có vài trăm con chó đá bày đặt đủ kiểu. Nhưng không mấy người biết được rằng những con chó đá của Thành Chương lại do chính ông em ruột thu mua và cung cấp.

"Tôi thích chó đá từ bé, nên đi đâu cũng sưu tầm. Sau rồi tôi tìm được một số tay buôn đồ cổ, rồi đến đám ve chai đồng nát. Người ta đi khắp nơi gom về, tôi mua lại. Có lẽ hàng nghìn con chó đá đã qua tay tôi", ông Đức nói với một nụ cười đầy tự hào.

"Ông Chương nhà tôi rành chó đá, hiểu biết chơi đã đành, nhiều người không dính gì đến văn nghệ cũng máu chó đá mới lạ chứ. Có cô An Trinh bên Gia Lâm, sang đây vần hàng trăm con rồi đến cô Tú Anh, một doanh nhân trong Sài Gòn, mua của tôi gần bốn trăm chó, bày đầy sân nhà ở Phú Nhuận. Ông Lê Thiết Cương, ông Quách Đông Phương, toàn những tay họa sĩ cự phách, cũng đã chơi chó đá từ năm 1995, có tay người Pháp, chủ quán Chim Sáo ở Ngõ Huế cũng đến bê mấy con. Lạ nhất là họa sĩ ông Đào An Khánh, tôi không rõ tung tích cho lắm, nhưng mua rất nhiều, có gần 500 con. Không chỉ bày chơi, mà mua để làm gì nữa biết không? Để biếu các sếp. Điều này thì tôi chịu, phong bì, rượu ngoại không đưa, lại mang chó đá đi hối lộ thì tôi thua rồi!", ông Đức cười sảng khoái.

Nhìn mặt chó, biết bụng người!

"Con chó tuy bằng đá nhưng cũng có tính cách như con người ông ạ", họa sĩ Đức kể. Có con vui tươi, có con u sầu, con ngốc nghếch, con quỷ quyệt. Con thì oai vệ phương phi, con khệnh khạng ra dáng ông đây, có con còi cọc nhưng nguy hiểm, nhìn biết ngay! Trừ người am hiểu, lạ một cái là trong số khách đại trà, ông Đức nghiệm ra người thế nào thì thích con chó như thế ấy!

Con chó đẹp là con chó có tinh thần. Nó phải vui hoặc buồn, hoặc khôn khéo, gian ngoan. Chán nhất là anh chó to, nhưng mặt mũi, dáng vẻ chẳng hồn vía gì cả. Vì thế giá chó đá trước hết tùy thuộc vào việc nó có đẹp hay không, to hay nhỏ chỉ là tiêu chí thứ hai. Cũng là chó đá, nhưng có con bán tới 2,5 triệu đồng, có con chỉ 50 nghìn. Trung bình 3-4 trăm nghìn đồng, con rẻ nhất thì là cho không!

Theo ông Đức, vùng Bắc Ninh, Hà Tây, Hải Dương hay chơi chó đá. Người đẽo chó có thể là thợ chuyên nghiệp, có khi là người nhà đẽo bày chơi. Loại chó này hiếm và quý lắm, ngoài chuyện độc bản, thì cái mặt... chó của nó không giống bất cứ cái nào! "Người xưa đẽo chó đá cũng lạ lắm. Con có chân, con có... chim, có con thì chỉ có mỗi cái đầu với đôi tai nhú lên, nhưng mình vẫn nhận ra con này là Capi, thằng nọ là Décbinô (các nhân vật chó trong tiểu thuyết Không gia đình của nhà văn H.Malo). Cá biệt tôi còn gặp một số con chó được đẽo trong tư thế nằm. Loại này rất hiếm", ông Đức kể.

Còn chó đá là vật tâm linh, nó như kẻ gác cổng để xua đuổi tà ma, giữ yên cõi âm cho gia chủ. Người ta ít đẽo chó nằm là như thế, vì chó nằm là lúc vô dụng. Thế nên mới có cái chuyện ông Khánh trong một lần đến ngõ Xã Đàn (Hà Nội) để nhờ một bà già xem bói. Nhận lễ của ông Khánh xong, bà lão khấn vái một hồi rồi trả lễ lại, nói rằng: "Nhà ông tôi không thể vào được. Không biết trong ấy có âm binh gì mà kinh thế". Ông này bảo, không có âm binh, chỉ bày có bốn trăm con chó đá thôi! Đấy, khiếp không!", ông Đức chép miệng...
 
 

CỔ TÍCH CHÓ ĐÁ

Ngày xưa, có anh học trò, mỗi ngày đi đến nhà thầy, phải ngang qua một nơi có con chó đá. Lạ một điều, ai đi qua thì con chó cũng trơ trơ, chỉ có anh học trò mỗi lần đi đến thì con chó nhổm dậy tỏ vẻ mừng rỡ.

Anh học trò không khỏi lấy làm lạ, lần kia liền dừng lại hỏi con chó đá rằng:

- Người qua lại ở đây cũng đông, sao các người khác mày không mừng, chỉ riêng mình tao thì mày mừng là tại cớ chi?

Con chó đá đáp rằng:

- Khoa này bao nhiêu người kia, chẳng có ai đỗ đạt cả, chỉ có một mình cậu thi đỗ, số trời đã định nên tôi mừng cho cậu vậy.

Anh học trò nghe nói vậy rất mừng, lúc về nhà kể chuyện lại cho cha mẹ nghe. Từ đó, người cha bỗng lên mặt kiêu căng phách lối bắt nạt mọi người. Có lần người cha dắt trâu ra đồng cày ruộng, thả trâu cho dẫm lên mạ của người làng. Người ta nói, ông ta không thèm đáp lại. Hôm sau, đem thêm trâu ra dẫm be bét cả ruộng của người ta. Chủ ruộng lấy làm bất mãn phiền hà, thì người cha trợn mắt múa chân tay đe dọa:

- Coi chừng, khoa này con ông thi đỗ thì bây sẽ biết tay ông.

Chủ ruộng nghe vậy thì hoang mang lo lắng nên phải chịu lép mọi bề. Hôm sau, anh học trò đi qua chỗ con chó đá thì không thấy nó nhổm dậy vẫy đuôi mừng nữa. Lúc quay về nó cũng không mừng. Anh học trò ngạc nhiên hỏi con chó:

- Mọi lần tao qua đây mày thấy mày mừng, cớ sao bữa nay mày không mừng nữa, tao có làm điều chi không hay chăng?

Con chó đá đáp rằng:

- Việc này không phải tại cậu mà tại cha của cậu lên mặt hống hách bắt nạt đầu này, ức hiếp đầu kia, cho trâu phá ruộng mạ của người ta còn lên giọng hăm dọa, nên Thiên Tào bôi sổ của cậu rồi, khoa này cậu không đỗ đâu, như vậy tôi còn mừng cậu làm gì nữa.

Anh học trò nghe con chó đá nói vậy thì buồn bã ra về thuật chuyện cho cha mẹ nghe. Người cha lấy làm hối hận, từ đó không dám lên mặt hống hách nữa. Riêng anh học trò, khoa đó vào thi mặc dầu học giỏi và cố gắng anh vẫn không đỗ. Lòng lấy làm buồn, vác lều chiếu trở về đợi đến khoa sau.

Khoa sau và khoa sau nữa anh đều thi rới. Cha mẹ anh bấy giờ mới biết lẽ trời chí công,nên hết lòng tu nhân tích đức, ăn ở rất tử tế với mọi người.

Một hôm, anh học trò đi ngang qua chỗ con chó đá, con chó bỗng nhổm dậy mừng rỡ nhìn anh. Anh chưa hỏi gì thì con chó đã lên tiếng:

- Bấy giờ cha cậu mới biết ăn năn sửa mình làm điều thiện, nên Thiên Tào đã ghi tên cậu vào sổ tân khoa, tôi mừng cho cậu đó.

Quả nhiên, khoa thi đó, anh học trò đậu đầu, lúc trở về làng được đón rước linh đình, lúc qua chỗ con chó đá, thì con chó biến đi đâu mất.
 
Chuyện sưu tầm từ Internet



CỔ TÍCH CHÓ ĐÁ THỜI HIỆN ĐẠI

Con chó đá đã có ở ngõ này từ lâu lắm rồi...

Hôm nọ, Bi vừa giật nhổng đầu chiếc xe đạp định đua một bánh... Đột nhiên, nó kính cẩn cúi đầu chào. Không tin vào mắt mình, cu cậu lẳng chiếc xe xuống đất lắp bắp:

- Ngươi... chào ta ư?!

Con chó đá gật đầu. Bi hoảng hốt phóng xe vù thẳng. Mấy ngày liền, cu cậu chuồn đi ngõ khác, nhưng quá bất tiện. Hôm sau, Bi quay lại ngõ cũ. Quả nhiên con chó đá lại chào. Thu hết can đảm cu cậu gặng hỏi:

- Sao ngươi lại chào...?

Chỉ thấy đầu nó khẽ gật gù, nhưng tiếng trả lời ong ong...

- Ta chào để tỏ lòng kính trọng... học vị sau này của cậu.

- Học vị sau này ư?!... Là gì vậy?

- Đúng ra “thiên cơ bất khả lộ”. Nhưng ta với cậu có duyên. Ghé tai lại đây!

Bi vẫn sờ sợ, nhưng tính tò mò đã thắng. Cu cậu ghé sát vào - “Sau này ngươi sẽ là... tiến sĩ!”...

Tuy chẳng biết tiến sĩ cỡ nào, nhưng Bi thừa biết đó là những người phải học rất giỏi, nên nghe qua nó cũng oải! Nội chương trình lớp 8 cu cậu đã muốn tưng tưng rồi, huống hồ...

Trằn trọc suy nghĩ mãi, cuối cùng Bi quyết định không thèm làm tiến sĩ. Dám nghĩ dám làm, nó bèn gia nhập vào... “Võ lâm truyền kỳ”. Cuối cùng việc cúp cua cũng bị chủ nhiệm nhanh chóng phát hiện sau... một tháng.

Buổi học đầu tiên sau khi dừng bước giang hồ vừa dứt, Bi hớn hở chạy tìm con chó đá. Vừa thấy cu cậu ở đầu ngõ, con chó đá lại kính cẩn chào. Bi thích thú cười ha hả:

- Ngươi nhầm rồi. Chủ nhiệm bảo ta sẽ ở lại lớp, làm tiến sĩ sao được?

Con chó đá cũng ha hả:

- Cậu đừng có hòng! Mọi việc đã có... chỉ tiêu rồi. Sức mấy mà ở lại lớp...

Quả nhiên năm đó Bi lại phải lên lớp như mọi năm... Tuy bực bội, nhưng Bi cũng ngộ ra, nếu đã là số trời, phải cho cả trường này biết Bi siêu quậy sau này sẽ là tiến sĩ. Đêm ấy nó thuê xe chở con chó đá đến cổng trường.

Sáng hôm sau, lần đầu tiên nó ăn mặc nghiêm chỉnh hơn nội qui. Cu cậu đến cổng trường rất sớm nhưng ngồi ở quán cà phê bên kia đường... Bọn học trò lũ lượt kéo vào, nó vẫn thản nhiên. Đợi lúc ban giám hiệu xúm xít quanh con chó đá bàn tán xôn xao, nó mới đủng đỉnh bước vào, mặt hất lên trời... Thật kỳ lạ! Con chó đá vẫn trơ như đá. Quá tức giận, Bi xông tới co giò định... Không biết may cho ai, thầy hiệu trưởng đã nhẹ nhàng túm lấy cu cậu:

- Đi trễ sao không mau vào...

Chẳng đợi đến giờ về, ngay giờ chơi, Bi đã phi thân qua bờ tường chạy đến cổng:

- Sao ngươi chẳng chào ta!

Con chó đá không trả lời chỉ hổn hển thở... Suy nghĩ một lúc, Bi chợt giật thót người:

- Chẳng lẽ... ta không được làm tiến sĩ nữa ư?

Mặc cho nó lắc tới lắc lui, con chó đá phì phò một lúc mới... phều phào:

- Sức... thần có hạn! Từ sáng đến giờ ta đã phải chào cả ngàn... tiến sĩ tương lai, chịu sao cho thấu!

Tuy dốt việc học nhưng hay tọc mạch việc đời, nghe xong Bi hiểu ngay! Vậy là kế hoạch “nổ” của hắn coi như... over. Đột nhiên con chó đá tru lên thảm thiết:

- Cậu làm ơn chuyển ta đi chỗ khác! Ở đây chào mãi chắc chết mất!

Thật ra Bi cũng là đứa trẻ tốt bụng, nó ân cần:

- Thế ngươi muốn đi đâu?

- Nơi nào cũng được, miễn không có... tiến sĩ!

- Thế thì khó đấy, nơi nào cũng đầy rẫy cả! Tốt nhất ngươi đừng thèm chào... học vị nữa!

Con chó đá trầm ngâm một lúc:

- Vậy chào quan được không?

Bi cũng trầm ngâm:

- Quan cũng chẳng ít đâu... Được rồi! Có cách. Nào ghé tai lại đây!

Nói thế nhưng Bi phải ghé miệng vào... thì thầm:

- Nhớ chỉ chào quan thanh liêm thôi nhé!

Từ đó, mấy con chó đá, con nào con nấy đều thất nghiệp... ngồi im thin thít!

Chuyện sưu tầm từ Internet

 
Còn ối chuyện hay nữa về chó đá, bạn cứ tìm trên mạng là thấy. 
 
 
 
Bình luận
Ý kiến bạn đọc:
Cọp Con, 03/12/2008 09:00:12
Đọc truyện chó đá thời @ cọp con mới biết vì sao mấy con chó đá chỉ biểu hiện cảm xúc hỷ nộ ái ố qua khuôn mặt, ánh mắt chứ...chẳng hơi sức đâu mà nói ra như xưa nữa rồi cọp cha ạ ! Hay ghê cơ !
Thứ hai, ngày 26/6/2017
VIỆT NAM - Tổ quốc Tao
TaLaWho? - Ta là Tao!
Thời đại @
DU LỊCH THIỀN
Hồn quê
Miền Bắc
Miền Trung
Miền Nam
Các miền đất khác
Sắc màu cuộc sống
Piphotography
Bánh nóng
Models - Mẫu
Food Photography
Brownies
Photoshop
Photo Collection
Technics - Tips
Lifestreet
Landscape
Portrait