VĂN HOÁ
GIÁO DỤC
MÔI TRƯỜNG-KỸ THUẬT
Bánh nguội
Artport 2008 - Rock Your Art II: Khép lại thành công!
Dâu tây dạy con... (P2)
Exercise 73 - Doughboy: Military Expressions
Đạp nước (4) - Treading water (4)
Đối phó với "chuột rút" khi bơi lội
Tại sao bạn học bơi khó? (2 phút)
Số lượt truy cập
4234401
Số người đang xem
45


GIÁO DỤC > Smart Way to English > Smart Tips >


Tip 10 - Hãy học nông dân Hội An, Huế...
Nông dân ra đường học… ngoại ngữ

Ở phố cổ Hội An (Quảng Nam) mỗi ngày có hàng chục nông dân ra đường bắt chuyện với khách nước ngoài để học tiếng Anh. Có người một chữ tiếng Việt không biết, nhưng nói tiếng Anh lại lưu loát nên bán hàng đắt khách.

Chiều, phố cổ Hội An tấp nập du khách thập phương. Bà Hoa (60 tuổi, trú phường Cửa Đại, TP Hội An) cùng mấy phụ nữ lụp xụp chiếc nón cũ đứng nói chuyện say sưa với gần chục du khách nước ngoài khiến anh hướng dẫn viên đứng ngẩn người vì “mất việc làm”. “Người dân ở đây họ phát âm chuẩn thật!”, hướng dẫn viên tên Hùng nhận xét.

“Đó là thứ tiếng bồi thôi chứ tụi tui chẳng học qua trường lớp nào. Muốn bán được hàng, mời được khách đi thuyền dạo chơi trên sông… thì phải biết nói tiếng Anh. Mà muốn học tiếng thì chỉ có cách ra chợ, ra đường nghe người ta nói rồi bắt chước là nhanh nhất”, bà Hoa bật mí về khả năng nói tiếng Anh của mình.

Vốn là dân đi biển, gần chục năm nay du khách nước ngoài ghé Hội An ngày một nhiều, bà Hoa chuyển qua nghề chèo thuyền đưa khách du lịch trên sông Hoài uốn lượn quanh phố cổ. Thời gian đầu ngày nào bà cũng chèo thuyền ra rồi lại ra về không vì gặp khách mà không biết đường mời, có khi khách đi thuyền bà không biết tính tiền, khách hỏi gì cũng lắc đầu cười trừ.




Cụ Quỳnh năm nay 80 tuổi nhưng vẫn biết nói một vài câu tiếng Anh mời khách.
Ảnh: Nguyễn Đông


Ngại quá nên bà Hoa quyết định phải học cho bằng được tiếng Anh. Nhưng từ nhỏ bám sông nước, bà có biết đến chữ nghĩa nào đâu mà vào trung tâm ngoại ngữ. Nghe mấy người hàng xóm mách muốn học tiếng Anh thì cứ ra đường bắt chuyện với khách, nói nhiều, nghe nhiều là học được, bà Hoa làm theo.

“Không ngờ việc học tiếng bồi nhanh thiệt. Nói qua nói lại với khách, nếu mình nói sai họ lại sửa cho. Những lúc vắng khách thì đến nhờ mấy chị em cùng làm nghề dạy thêm”, bà Hoa kể và tự hào khoe giờ đã có thể giới thiệu cho du khách về tuổi thọ của những dãy nhà cổ, các món ăn đặc sản của phố cổ…

Không riêng bà Hoa, hầu hết người dân buôn bán ở Hội An ai cũng biết một vài câu tiếng Anh. Ai chưa biết thì lại ra đường, nghe mọi người giao tiếp và học theo. Mỗi khi khách đi qua, những lời mời bằng tiếng Anh lại rôm rả. Dù họ không ghé quán, người dân cũng vui vẻ chào “Good luck!” khiến nhiều người tỏ ra thích thú.

Làm nghề chạy xe ôm được 5 năm nay trên tuyến phố cổ, ông Nguyễn Đình Cáng, 55 tuổi, thông thạo từ việc mời khách nước ngoài đi xe một cách lịch sự và kiêm luôn việc tư vấn cho khách về các địa điểm du lịch sinh thái như đi chèo thúng chai, tập làm nông dân…

“Lớn tuổi rồi nên việc học tiếng Anh, dù là tiếng bồi cũng không mấy dễ dàng. Ngoài việc lắng nghe thì bản thân người học cũng phải tập cách phát âm thế nào cho chuẩn, điệu bộ ra sao để thu hút sự chú ý của người nghe…”, ông Cáng nói và cho biết đã mất một năm ròng bám đường hỏi chuyện khách, hỏi cả những hướng dẫn viên du lịch để có được vốn ngoại ngữ như bây giờ.

Ông Cáng thật thà bảo ở phố cổ Hội An này mỗi người học nói tiếng bồi đều theo một nhu cầu riêng. Như cụ Quỳnh chèo thuyền đi bán con tu huýt cho khách chỉ biết nói giá mỗi con một đôla và trả tiền mỗi khi mua hàng, bà Ngọc học một vài câu mời khách ăn Mì Quảng, cao lầu… Riêng những người chạy xe ôm, đạp xích lô thì phải học nhiều hơn để còn chỉ đường, kiêm hướng dẫn viên cho du khách. Có người biết nói đến 3-4 ngoại ngữ.




Nhờ việc biết nói tiếng Anh mà công việc buôn bán nhỏ lẻ của người dân
cũng gặp nhiều thuận lợi. Ảnh: Nguyễn Đông


Lợi thế của việc học tiếng Anh nơi phố cổ là người học được gặp và nói chuyện trực tiếp với khách nên hiện nay không riêng gì người dân phố cổ mà nhiều học sinh, sinh viên cũng tìm đến mong mở rộng vốn ngoại ngữ. Trần Quốc Hào, sinh viên ĐH Duy Tân Đà Nẵng, cứ cuối tuần lại cùng mấy người bạn chạy xe hơn 20 km vào Hội An, đứng bên đường để bắt chuyện, học tiếng Anh từ những người nước ngoài. Nhiều khách sẵn lòng ngồi hàng giờ để tiếp chuyện Hào.

“Ở trường có dạy ngoại ngữ nhưng em thấy không ở đâu học nhanh tiến bộ bằng việc được học trực tiếp với người nước ngoài. Chúng em coi đây là dịp ngoại khóa, vừa đi chơi vừa có cơ hội nâng cao khả năng ngoại ngữ”, Hào chia sẻ. Điều Hào cảm thấy thán phục là dù mình được học hành bài bản nhưng nếu nói về việc phát âm hay sự linh hoạt trong từng ngữ cảnh giao tiếp thì vẫn còn kém xa so với những người dân buôn bán ở phố cổ.

Ông Võ Phùng, Giám đốc Trung tâm văn hóa - thể thao thành phố Hội An, nhận xét Hội An là điểm du lịch rất sôi động, hầu hết thời gian trong ngày người dân phố cổ đều tiếp xúc với khách nước ngoài nên khả năng nói tiếng Anh không ngừng phát triển. Đó là một sự nhạy bén của người dân trong quá trình làm du lịch.

“Người dân phố cổ hiền hậu, mến khách nên không riêng gì những người buôn bán học tiếng Anh để bán được hàng mà ngay cả người bình thường cũng muốn học được một vài câu để hướng dẫn mỗi khi khách hỏi đường. Điều này cũng tạo nên sự thú vị cho mảnh đất này phát triển du lịch”, ông Phùng cho biết thêm.

Nguyễn Đông - VnExpress



Nếu chưa thành công khi học với giáo trình A, B, C, D, hay TOEFL, TOEIC, IELTS..., điều đó là do bạn học khác nông dân Hội An, Huế... chứ không phải bạn dốt ngoại ngữ.

Xin nhớ, trong học ngoại ngữ

KHÔNG AI DỐT, CHỈ CÓ GIÁO TRÌNH DỞ, GIẢNG VIÊN DỞ

Và

"Học đọc báo tiếng Anh trong 12 tuần" sẽ giúp bạn biết

tạo môi trường học tiếng Anh như thế nào

NÀO, HÃY VÀO "INTRODUCTION" ĐỂ CÓ THÊM THÔNG TIN







Cụ già làm hướng dẫn viên du lịch cho Tây

Ở Huế, du khách ghé điểm du lịch cầu ngói Thanh Toàn thường bất ngờ khi gặp bà cụ nói tiếng Anh lưu loát. Đặc biệt cụ có biệt tài chọc cười du khách bằng màn bói tình duyên hóm hỉnh.

Cụ là Trần Thị Diều, 78 tuổi, người làng cầu ngói Thanh Toàn, xã Thủy Thanh (thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên -Huế). Hơn 30 năm nay, cụ Diều gắn mình với thú vui làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí cho khách nước ngoài.

Một ngày của cụ Diều bắt đầu từ 7h sáng đến 17h với việc ra ngồi ở cầu ngói Thanh Toàn. Nay lưng còng, sức yếu nhưng ngày ngày cụ đều ra cầu hóng gió và nói chuyện với khách nước ngoài. Có hôm mưa gió, cầu ngói không có một bóng khách, nhưng cụ vẫn ra cho "đỡ nhớ".




Cụ Trần Thị Diều, người hướng dẫn viên miễn phí nói ở cầu ngói Thanh Toàn.
Ảnh: Văn Nguyễn.


Sáng thứ hai, cầu ngói Thanh Toàn đón lượt khách Tây đầu tiên. Khi khách đang loay hoay chụp ảnh và chưa biết hỏi ai về địa danh mình vừa đặt chân thì một bà cụ cầm chiếc nón lá từ trong cầu ngói bước ra bắt chuyện bằng tiếng Anh: “Hello! Welcome to Thanh Toan tile bridge”.

Nhóm khách chạy đến chỗ cụ Diều và được nghe giới thiệu cầu ngói Thanh Toàn làm từ năm nào, kiến trúc ra sao… Sau một hồi đi lại mỏi chân, cụ Diều dẫn khách về hóng gió ngay trên cầu ngói. Rồi cụ đưa hai tay áp lên má nói với khách Tây “Cầu ngói nơi đây rất mát, có thể ngồi nghỉ và ngủ một giấc ngon lành…”. Nhiều khách du lịch Việt Nam nghe cụ Diều nói tiếng Anh cứ ngơ ngẩn đứng nghe.

Anh Thân Ngọc Nghĩa, một hướng dẫn viên du lịch tự do thường dẫn khách đến cầu ngói Thanh Toàn, cho biết: “Nhờ cụ Diều mà cầu ngói như có thêm sản phẩm du lịch. Có cụ làm trò, xem bói tình duyên nên nhiều khách khi nghe giới thiệu cứ nằng nặc đòi đến gặp cụ, gặp rồi ai cũng thấy vui”.

Nói về vốn tiếng Anh của mình, cụ Diều cho biết, trước giải phóng từng đi làm giặt ủi trong “sở Mỹ” ở Phú Bài (nay là phường Phú Bài, thị xã Hương Thủy). Vì tò mò cứ mỗi lần ông đại tá người Mỹ sai làm gì cụ đều hỏi cặn kẽ nghĩa của các từ và bắt chước nói. Nhờ thông minh, chẳng mấy chốc cụ Diều có thể nói tiếng Anh lưu loát.

Tuy nhiên, cụ Diều thú nhận vốn tiếng Anh giao tiếp với người Tây chỉ là tiếng “bồi”, chứ viết ra giấy thì cụ không biết đến một chữ bẻ đôi, cũng không biết tất cả câu mình nói có đúng ngữ pháp hay không. “Điều quan trọng là mình nói sao cho Tây hiểu”, cụ thật thà.




Du khách rất thích thú khi được chụp ảnh chung với bà cụ hóm hỉnh.
Ảnh: Văn Nguyễn.


Mỗi dịp Festival Huế hay vào mùa du lịch, cầu ngói Thanh Toàn lại tấp nập khách. Khi đó cụ Diều lại tất bật với việc giới thiệu cho du khách về cây cầu cổ của quê hương. Nhiều người ấn tượng với cách nói chuyện hóm hỉnh của bà cụ đã lân la làm quen và vì thế cụ Diều có rất nhiều bạn Tây.

Ngồi trên thành cầu để những cơn gió đồng nội thổi bay mái tóc bạc phơ, cụ Diều tâm sự nhiều khi cũng thấy vui với “nghề” hướng dẫn viên du lịch miễn phí của mình. “Lúc đầu mới tập tành dẫn khách, tôi cũng thấy ngại nhưng làm một vài lần lại thích. Mình không được học qua trường lớp nhưng khách Tây lại thích thú khi thấy những người dân bản địa chân chất, mộc mạc và có thể giới thiệu về danh lam thắng cảnh của quê hương”, cụ nói.

Điều cụ trăn trở là khi nhiều vùng đang phát triển du lịch sinh thái, đưa người dân vào làm du lịch nhưng vốn ngoại ngữ, dù là nói tiếng bồi, cũng không biết. Người nông dân không biết ngoại ngữ thì làm du lịch sẽ rất khó. Nghĩ thế nên khi rảnh rỗi, cụ Diều thường dạy lại những câu tiếng Anh giao tiếp thông thường cho người bán quán nước hay các chị gánh hàng rong chuyên bán đặc sản Huế…

“Lúc đầu học cũng thấy khó, nhưng nhờ cụ Diều tận tình chỉ giúp và ngày ngày tiếp xúc với khách Tây nên giờ tôi có thể chỉ đường hay mời khách nước ngoài vào quán nghỉ chân uống nước. Khách Tây thấy mình nói được tiếng Anh cũng hay ghé quán hơn”, bà Nguyễn Thị Kình, bán nước ngay cạnh cầu ngói Thanh Toàn, cho biết.




Cụ Diều trổ tài xem bói tính duyên. Ảnh: Văn Nguyễn


Cũng nhờ tài nói tiếng Anh mà cụ Diều có dịp trổ thêm tài bói tình duyên cho các bạn trẻ. Anna 17 tuổi, quốc tịch Anh cười đỏ mặt khi được cụ Diều xem tính duyên. Cô gái tâm sự: “Bà ấy nói tôi đang yêu, người yêu tôi thật đẹp trai và chúng tôi sẽ tiến tới hôn nhân, có 2 con trai và một con gái”. Thế bạn có tin không, nghe khách hỏi, cô gái cười: “Tin chứ. Vì thực tình là tôi đang yêu và bạn trai tôi là người đẹp trai nhất trong lớp”.

Còn cụ Diều thì giải thích: “Bà chỉ nói làm sao cho khách họ vui, thấy thoải mái và tin vào tương lai”. Xem cho khách vui, ai có lòng cho bao nhiêu tiền đều được cụ đáp lại bằng câu tiếng Anh rất lịch sự: “Thank you very much!”. Cũng chính nhờ vậy mà cụ Diều ngồi xem bói ngay trên di tích văn hóa, lịch sử mà không bị chính quyền địa phương cấm.

Trong những câu chuyện xem bói tình duyên cho khách Tây và khách Việt, cụ Diều thường nhắc nhở các cô gái phải biết giữ “cái ngàn vàng”. Khi đó, đôi mắt bà cụ lại nhìn xa xăm như che giấu một nỗi niềm.

Cụ Diều tâm sự đời cụ nhiều trắc trở. Lỡ phải lòng một ông đại tá của Chính quyền Sài Gòn rồi có cô con gái nhưng khi đất nước hòa bình, cụ đành chia tay “để người ta về vui với gia đình bà vợ trước trong TP HCM”. Lớn lên, cô con gái cũng lỡ bước, để lại cho cụ đứa cháu ngoại rồi đi lấy chồng, biền biệt không về. “Vì thế nên bà phải căn dặn các bạn trẻ, sống buông thả thời con gái dễ ân hận cả đời!”, cụ Diều chia sẻ.

Văn Nguyễn- VnExpress




Bình luận
Thứ ba, ngày 21/11/2017
Smart Way to English
Introduction
Words given by God
Jokes & Humors
Music & Songs
Videos for Learning
Smart Tips
Useful Websites
Translation Exercises
Pi C&E's Translations
E - BƠI
QUỸ HỌC BỔNG Pi
Tao Pro - Tao Chủ
Kỹ năng thoát hiểm
Bánh nóng
Models - Mẫu
Food Photography
Brownies
Photoshop
Photo Collection
Technics - Tips
Lifestreet
Landscape
Portrait