VĂN HOÁ
GIÁO DỤC
MÔI TRƯỜNG-KỸ THUẬT
Bánh nguội
Breast Stroke Animation
Learn English - Listening Skills
Exercise 35 - China: Hundreds of babies fed tainted milk
Tản mạn Nam Du
Exercise 102 - Why Infant Swim Lessons Are So Critical
Bài 71 - Average Joe nghĩ gì? (một số tiếng lóng trong Anh ngữ)
Số lượt truy cập
4234434
Số người đang xem
37


VĂN HOÁ > TaLaWho? - Ta là Tao! > Góc Bạn bè >


Lá bồ đề rụng và ... không rụng


Lá Bồ đề rụng

Một phiến lá Bồ Đề lìa cành liệng xuống đậu trên lòng Phật tổ. Mắt vẫn nhắm, như cơn gió thoảng, Đức Phật khe khẽ hỏi:

- Con đang sống tươi tốt ở trên cành, toàn thân căng đầy, hấp thụ khí trời, làn da xanh bóng tắm đầy nắng sớm, hà cớ gì rũ bỏ tất cả, buông thân hạ xuống nơi ta?

- Thầy ơi, Đấng Tạo hoá sinh thành ra con hai mặt, mặt trên trơn láng nhẵn nhụi bóng bảy, mặt dưới mộc mạc nhợt nhạt thô ráp sần sùi. Ngày ngày, cùng chúng bạn chen chúc ganh đua khoe sắc giữa đời, dù muốn dù không chỉ một cơn gió nhẹ cũng phải nhún nhảy trước những bạn lá này, quay lưng ngoảnh mặt với những bạn lá nọ… gió thổi chiều nào, cuốn theo chiều ấy. Con không muốn làm chiếc lá vô tình, ứng theo câu “lá mặt lá trái” dân gian thường dùng để chỉ những kẻ quay quắt lòng dạ xấu xa hành động bất nghì, nên tự động lìa cành, thà mấy hôm nữa rữa thân tan thành cát bụi…

Đức Phật tủm tỉm cười, nhẹ tay khẽ khàng nhặt chiếc lá cho vào tay áo...

-*Vậy thì kiếp sau ta sẽ cho con hoá kiếp thành người ... con nhé!

(*) Thêm theo gợi ý từ comment của Bác gaumevidai


Lá Bồ đề không rụng




Chiếc lá Bồ Đề xanh bóng mướt trên cành cao, cuộng khoẻ mập bám chặt lấy cành, phiến đanh căng xoè rộng, sáng đón hơi thở nóng hổi của mặt trời, tối xuống lại háo hức chờ ngắm cảnh những vì sao đua nhau hấp háy mắt tán tỉnh chị trăng, đêm thì rùng mình đón chộp những giọt sương lạnh trong veo thẹn thò ngơ ngác vô tình ngã kềnh trên mặt ... Khi người anh em của nó dứt khoát bứt cuộng lìa cành, nhìn dòng nhựa trắng ứa ra nhỏ tong tỏng từng giọt xuống mặt địa cầu lồi lõm, thì nó cũng thấy lòng buồn lắm. Thoạt đầu không hiểu, nó vừa định than tiếc khi mất một người anh em, đã vô tình bị tia gió quái ác nào đó xô vào bứt cuộng, nhưng sau khi nghe xong những câu đối đáp của "thằng kia" và Phật Tổ thì nó chỉ biết muợn một cơn gió thoảng mà giãy lên đành đạch để buông xuống dưới mấy câu:

- Sao mà ngu thế không biết? Tạo hoá đã ban cho ta vị trí trên cao, ở trên muôn người, bao nhiêu tinh khí của đất của trời ta đều hưởng trước thiên hạ vậy mà không hưởng, lại đâm đầu tự rụng, lại còn tự chui vào vòng lao lý trong cái nhà tù là cái tay áo của cái lão Người suốt ngày ngồi im thin thít dưới gốc, măt thì nhắm tịt, miệng thì tủm ta tủm tỉm cười như bị dở hơi, cuộc sống vương giả vợ đẹp con khôn không muốn, đang yên đang lành tự nhiên lại vớ cái khăn trải giường đụp lên người, rồi ra ngồi gí gị nơi đây làm gì không biết?

- Bảo không muốn quay lưng lại với bạn bè ư? Thì Tạo hoá đã ban cho ta vị trí và hình hài như thế, gió thổi chiều nào thì theo chiều nấy thôi, đít mày tao có lạ gì, mà đít tao mày cũng có lạ gì? Thối thơm thiên hạ dưới kia có ngửi được đâu mà phải trằn trọc khổ đau làm gì cho mệt? Rõ sướng không biết đường sướng...

Phật tổ nghe hết những lời trách móc của chiếc lá trên cành, phát phì cười mà nói:

- Vậy kiếp sau ta cũng sẽ cho con hoá kiếp thành ...người...con nhé!
 
Bình luận
Thứ ba, ngày 21/11/2017
VIỆT NAM - Tổ quốc Tao
TaLaWho? - Ta là Tao!
Lẩm & Lẩn
Góc Bạn bè
Đãi chữ - Đãi sách
Thời đại @
DU LỊCH THIỀN
Sắc màu cuộc sống
Piphotography
Bánh nóng
Models - Mẫu
Food Photography
Brownies
Photoshop
Photo Collection
Technics - Tips
Lifestreet
Landscape
Portrait